Có những thay đổi bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Một học sinh vốn ít nói bỗng mạnh dạn giơ tay phát biểu. Một em từng ngại tham gia hoạt động tập thể bắt đầu xung phong nhận nhiệm vụ. Một phụ huynh trước đây ít trao đổi với giáo viên nay chủ động gọi điện hỏi cách đồng hành cùng con. Một học sinh có hoàn cảnh khó khăn vẫn được đến trường bởi phía sau em có những người sẵn sàng sẻ chia.
Với tôi, đó chính là những kết quả cụ thể và gần gũi nhất của “Dân vận khéo” trong trường học.
Tôi là giáo viên Giáo dục công dân tại Trường THCS Trần Phú, tỉnh Tuyên Quang. Công việc mỗi ngày của tôi gắn với bảng đen, phấn trắng, những trang giáo án và những gương mặt học trò đang ở tuổi hình thành nhân cách. Càng gắn bó với nghề, tôi càng nhận ra rằng dạy học không chỉ là truyền đạt kiến thức. Đặc biệt với môn Giáo dục công dân, mỗi bài học còn là một cơ hội để giáo viên giúp học sinh hiểu về trách nhiệm, quyền và nghĩa vụ, cách ứng xử với người khác và trách nhiệm của mình đối với cộng đồng.
Nhưng muốn học sinh thay đổi, trước hết người giáo viên phải hiểu các em. Và để người giáo viên có thể kiên trì với học sinh, phía sau mỗi tiết học còn cần có sự đồng hành của nhà trường, gia đình và cả cộng đồng. Đó là điều tôi cảm nhận ngày càng rõ trong quá trình công tác tại Trường THCS Trần Phú.
Có thời điểm tôi nhận thấy một số học sinh trong lớp khá rụt rè. Các em ngại phát biểu, không muốn đứng trước tập thể, ít tham gia hoạt động chung. Nếu chỉ nhìn vào kết quả học tập hoặc thái độ trên lớp, người lớn rất dễ nghĩ rằng các em thiếu tự tin, thiếu tích cực. Nhưng khi trò chuyện, tôi nhận ra phía sau sự im lặng ấy có thể là nhiều nguyên nhân: hoàn cảnh gia đình, tâm lý tuổi mới lớn, sợ nói sai, sợ bạn bè trêu chọc hoặc đơn giản là các em chưa từng có cơ hội để thể hiện mình.
Tôi bắt đầu thay đổi cách tiếp cận. Thay vì yêu cầu một học sinh rụt rè phải lập tức đứng trước lớp trình bày, tôi giao cho em những nhiệm vụ nhỏ hơn: đọc một đoạn ngắn, chuẩn bị một câu hỏi, làm việc cùng nhóm, sau đó mới từng bước trình bày trước lớp. Tôi không đặt mục tiêu các em phải thay đổi trong một ngày. Tôi chọn cách kiên trì. Một lời động viên đúng lúc. Một lần ghi nhận khi các em cố gắng. Một cơ hội để các em được nói mà không sợ bị chê cười.
Những điều tưởng như rất nhỏ ấy dần tạo ra sự thay đổi.
Nhưng trong quá trình đó, tôi nhận ra một điều: người giáo viên không thể làm công tác vận động, giáo dục học sinh một cách đơn độc. Phía sau mỗi sự tiến bộ của học sinh là sự quan tâm, định hướng của Ban Giám hiệu nhà trường; là sự phối hợp giữa giáo viên chủ nhiệm, giáo viên bộ môn, các tổ chức đoàn thể; là sự đồng hành của phụ huynh và sự quan tâm của cấp ủy, chính quyền địa phương.
Ở Trường THCS Trần Phú, tôi cảm nhận rõ vai trò của Ban Giám hiệu trong việc tạo dựng một môi trường giáo dục thân thiện, dân chủ và gần gũi với học sinh. Sự chỉ đạo không chỉ dừng ở việc nâng cao chất lượng dạy và học, duy trì nền nếp mà còn hướng giáo viên quan tâm đến từng học sinh, nhất là những em có hoàn cảnh khó khăn, còn hạn chế về tâm lý, giao tiếp hoặc chưa tìm thấy sự tự tin trong học tập.
Với tôi, đó cũng là một cách làm “Dân vận khéo”: bắt đầu từ việc giúp người thầy hiểu học sinh, để từ đó tìm được cách phù hợp nhất để vận động, thuyết phục và đồng hành cùng các em.
Tôi nhớ nhất hình ảnh một học sinh vốn rất ít nói. Trong các hoạt động chung, em thường chọn ngồi phía dưới. Khi được hỏi, em chỉ trả lời rất nhỏ. Có lần giáo viên tổ chức thảo luận, em gần như không tham gia. Tôi không ép em phải lập tức trở thành một học sinh năng động. Tôi bắt đầu bằng một việc đơn giản: giao cho em một nhiệm vụ vừa sức trong nhóm.
Lần đầu, em chỉ đọc phần chuẩn bị của nhóm. Lần sau, em trình bày một ý kiến. Rồi có một tiết học, em chủ động giơ tay xin phát biểu.
Có thể đó chỉ là một cánh tay giơ lên giữa lớp học. Nhưng với tôi, đó là một bước tiến rất lớn.
Từ một học sinh ngại nói, em bắt đầu tham gia các hoạt động chung. Điều đáng quý hơn là em dần hình thành suy nghĩ: “Mình cũng có thể làm được.”
Đó chính là điều tôi muốn đạt được trong quá trình dạy học: không chỉ giúp học sinh biết thêm một kiến thức mà giúp các em có thêm niềm tin vào chính mình.
Và để có được những “cánh tay giơ lên” ấy, điều quan trọng là nhà trường phải tạo ra một môi trường trong đó học sinh được tôn trọng, được khuyến khích và không sợ thất bại. Ban Giám hiệu nhà trường có vai trò rất quan trọng trong việc tạo dựng môi trường ấy. Khi người quản lý quan tâm đến học sinh không chỉ ở điểm số mà còn ở sự tiến bộ, khi giáo viên được khuyến khích đổi mới cách tiếp cận, gần gũi với học sinh, thì những em rụt rè cũng có thêm cơ hội để thay đổi.
Từ một tiết học, sự thay đổi ấy có thể lan sang hoạt động tập thể, sang cách các em giao tiếp với bạn bè và dần hình thành ý thức trách nhiệm với tập thể. Đó là lúc giáo dục bắt đầu vượt ra ngoài phạm vi một bài giảng.
Dân vận trong trường học không thể chỉ dừng lại ở học sinh. Để giáo dục một đứa trẻ hiệu quả, cần có sự đồng hành của gia đình. Tôi từng chứng kiến những trường hợp giáo viên và phụ huynh đều rất yêu thương học sinh nhưng lại chưa tìm được tiếng nói chung. Phụ huynh lo lắng vì con học chưa tốt; giáo viên lo lắng vì học sinh chưa có ý thức; đôi khi mỗi bên nhìn vấn đề từ một góc độ khác nhau.
Tôi lựa chọn cách trao đổi bằng sự chia sẻ thay vì phê bình. Khi nói với phụ huynh, tôi cố gắng bắt đầu từ những điểm tích cực của học sinh rồi mới cùng gia đình nhìn vào những điều cần cải thiện.
Một học sinh chưa tiến bộ không có nghĩa là em ấy không thể tiến bộ. Một hành vi chưa đúng không có nghĩa là một đứa trẻ hư. Một lần mắc lỗi không quyết định cả tương lai của một học sinh.
Khi phụ huynh cảm nhận được sự chân thành ấy, sự phối hợp trở nên dễ dàng hơn.
Trong quá trình này, Ban Giám hiệu nhà trường đóng vai trò kết nối rất quan trọng. Một trường học muốn làm tốt công tác dân vận trước hết phải tạo được niềm tin với phụ huynh. Khi phụ huynh tin rằng nhà trường không chỉ quan tâm đến thành tích mà thực sự quan tâm đến con em mình, việc trao đổi hai chiều sẽ cởi mở hơn. Nhà trường lắng nghe phụ huynh, phụ huynh chia sẻ với giáo viên, giáo viên phản ánh tình hình của học sinh, các bên cùng tìm cách tháo gỡ.
Đó không phải là mối quan hệ một chiều giữa “người dạy” và “người được dạy”, mà là sự phối hợp vì một mục tiêu chung.
Tôi nhận ra rằng, dân vận hiệu quả không phải là làm cho người khác “nghe theo mình”, mà là giúp mọi người hiểu nhau và cùng hướng về một mục tiêu chung.
Trong quá trình giảng dạy, tôi cũng đặc biệt quan tâm tới những học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Có em thiếu đồ dùng học tập. Có em điều kiện gia đình còn nhiều hạn chế. Có em đứng trước nguy cơ mặc cảm với bạn bè.
Tôi cùng đồng nghiệp tìm cách động viên, hỗ trợ các em trong khả năng của mình; đồng thời vận động sự chung tay phù hợp từ tập thể lớp, phụ huynh và các lực lượng trong nhà trường.
Nhưng càng làm, tôi càng hiểu rằng việc chăm lo cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn không thể chỉ là trách nhiệm của một giáo viên hay một ngôi trường. Đó là trách nhiệm chung của cộng đồng.
Trong hành trình ấy, sự quan tâm của Đảng ủy và chính quyền phường Bình Thuận là một điểm tựa quan trọng đối với nhà trường. Khi cấp ủy, chính quyền địa phương quan tâm đến giáo dục, trẻ em, an sinh xã hội và những vấn đề đời sống của Nhân dân, nhà trường có thêm điều kiện để phối hợp chăm lo cho học sinh.
Từ góc nhìn của một giáo viên, tôi cho rằng sự phối hợp giữa cấp ủy, chính quyền với nhà trường chính là một biểu hiện cụ thể của “Dân vận khéo”. Bởi dân vận trước hết là lắng nghe cơ sở, nắm bắt những khó khăn của người dân và tìm cách giải quyết phù hợp. Trong lĩnh vực giáo dục, đối tượng được chăm lo chính là những học sinh đang từng ngày học tập, rèn luyện để trở thành những công dân tương lai của địa phương.
Đảng ủy định hướng, lãnh đạo; chính quyền tổ chức thực hiện và phối hợp; Ban Giám hiệu nhà trường cụ thể hóa thành các nhiệm vụ giáo dục; giáo viên trực tiếp gần gũi, nắm bắt và đồng hành với học sinh; phụ huynh phối hợp cùng nhà trường; còn học sinh chính là chủ thể trực tiếp tạo ra sự thay đổi.
Mỗi lực lượng một vai trò, nhưng cùng chung một mục tiêu: không để bất kỳ học sinh nào cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau.
Trong năm học 2025–2026, có 16 học sinh có hoàn cảnh khó khăn được hỗ trợ sách vở, đồ dùng học tập hoặc những khoản hỗ trợ thiết thực, với tổng giá trị khoảng 8 triệu đồng.

Thầy giáo Lê Xuân Cường Hiệu trưởng trường THCS Trần Phú tặng quà cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn nhận dịp tết nguyên đán Bính Ngọ 2026
Điều tôi trân trọng không nằm ở giá trị vật chất.
Điều đáng quý hơn là các em cảm nhận được rằng mình không bị bỏ lại phía sau.
Một cuốn vở có thể không lớn về giá trị, nhưng đôi khi lại là lời nhắn nhủ rằng: “Em hãy tiếp tục đến trường.”
Một lời động viên có thể không tốn tiền, nhưng có thể giúp một đứa trẻ vượt qua mặc cảm.
Đó cũng là cách “Dân vận khéo” đi vào đời sống học đường một cách tự nhiên.
Một trong những thay đổi mà tôi mong muốn nhất là giúp học sinh không chỉ tham gia phong trào vì giáo viên yêu cầu mà chủ động trở thành người thực hiện.
Trong các tiết học và hoạt động giáo dục, tôi khuyến khích học sinh đề xuất ý tưởng, phân công nhiệm vụ và tự chịu trách nhiệm với phần việc của mình. Từ những hoạt động nhỏ như vệ sinh lớp học, giữ gìn môi trường, chia sẻ với bạn có hoàn cảnh khó khăn, tuyên truyền ứng xử văn minh trên mạng xã hội đến các hoạt động văn nghệ, thể thao, trải nghiệm..., học sinh được trao cơ hội để làm chủ hoạt động.


Buổi tuyên truyền phổ biến pháp luật học sinh rất hào hứng tham gia trao đổi, thảo luận
Trong quá trình đó, sự định hướng của Ban Giám hiệu nhà trường có ý nghĩa rất quan trọng. Nếu chỉ yêu cầu học sinh “tham gia”, các em có thể hoàn thành nhiệm vụ vì đó là yêu cầu của giáo viên. Nhưng nếu được trao quyền lựa chọn, được đề xuất ý tưởng, được phân công và được chịu trách nhiệm, các em sẽ dần hình thành tinh thần chủ động.
Đó chính là mục tiêu sâu xa của giáo dục công dân: không chỉ dạy các em biết quyền và nghĩa vụ của mình, mà còn giúp các em biết thực hiện trách nhiệm ấy trong đời sống thực tế.
Sau một năm triển khai, tỷ lệ học sinh chủ động đăng ký tham gia các hoạt động tập thể của lớp tăng khoảng 25% so với đầu năm học. Số học sinh thường xuyên nhận nhiệm vụ trong các hoạt động chung tăng từ khoảng 15 em lên hơn 30 em.
Điều tôi vui nhất là một số em bắt đầu biết vận động bạn bè cùng tham gia.
Khi học sinh biết vận động học sinh, khi phụ huynh đồng hành cùng nhà trường, khi giáo viên không chỉ truyền đạt mà còn kết nối, khi Ban Giám hiệu tạo điều kiện và khi địa phương quan tâm, phối hợp, thì phong trào không còn là nhiệm vụ riêng của một cá nhân.
Nó trở thành sức mạnh của tập thể.

Phụ huynh nhiệt tình phối hợp, chung tay cùng nhà trường tổ chức hoạt động ngoại khoá cho các em học sinh
Từ thực tế công tác, tôi càng hiểu rằng một ngôi trường không thể tách rời khỏi địa bàn dân cư nơi mình đứng chân. Học sinh đến từ các gia đình khác nhau. Mỗi gia đình lại gắn với một khu dân cư và một cộng đồng. Vì vậy, giáo dục học sinh cũng chính là góp phần xây dựng đời sống của địa phương.
Sự quan tâm của Đảng ủy, chính quyền phường Bình Thuận đối với công tác giáo dục vì thế có ý nghĩa rất thiết thực. Khi cấp ủy và chính quyền địa phương quan tâm đến trường học, đó không chỉ là sự quan tâm đến một cơ sở giáo dục, mà còn là sự quan tâm đến tương lai của những gia đình, những công dân trẻ đang sinh sống trên địa bàn.
Từ chủ trương quan tâm đến giáo dục, chăm lo cho trẻ em, xây dựng môi trường sống an toàn, văn minh đến việc phối hợp với nhà trường trong các hoạt động cộng đồng, mỗi sự đồng hành đều góp phần tạo thêm nguồn lực cho công tác giáo dục.
Tôi nghĩ rằng sức mạnh của công tác dân vận thể hiện rõ nhất khi những chủ trương chung được chuyển thành những việc làm cụ thể trong cuộc sống.
Đảng ủy phường định hướng, lãnh đạo. Chính quyền phường tổ chức triển khai, phối hợp. Ban Giám hiệu nhà trường tổ chức thực hiện. Giáo viên trực tiếp gần học sinh. Phụ huynh đồng hành. Học sinh tham gia và tạo ra sự thay đổi.
Mỗi lực lượng một vai trò. Nhưng cùng chung một mục tiêu: chăm lo, giáo dục và tạo điều kiện để thế hệ trẻ phát triển toàn diện.
Từ góc nhìn của một giáo viên, tôi cho rằng đây chính là điều làm nên giá trị của “Dân vận khéo”. Không phải ở những việc thật lớn lao, mà ở khả năng tập hợp được nhiều người cùng làm một việc có ích. Không phải ở việc vận động bằng mệnh lệnh, mà ở việc tạo được sự đồng thuận bằng sự chân thành, trách nhiệm và niềm tin.
Đối với tôi, môi trường trường học chính là một cơ sở rất cụ thể để thực hiện tinh thần dân vận.
Từ công việc của mình, tôi hiểu rằng “khéo” không phải là nói hay.
Khéo là biết nói đúng lúc.
Khéo là biết lắng nghe.
Khéo là biết tôn trọng.
Khéo là biết kiên trì.
Khéo là biết kết nối.
Và khéo nhất là làm cho người khác muốn cùng mình làm điều tốt.
Một giáo viên có thể không tạo ra những thay đổi thật lớn trong một ngày. Ban Giám hiệu nhà trường cũng không thể giải quyết mọi vấn đề chỉ bằng một cuộc họp. Đảng ủy, chính quyền địa phương cũng không thể chăm lo cho từng học sinh nếu thiếu sự phối hợp của nhà trường, gia đình và cộng đồng.
Nhưng khi mỗi người cùng làm tốt phần việc của mình, những thay đổi nhỏ sẽ cộng lại thành một sức mạnh lớn.
Một học sinh tự tin hơn.
Một phụ huynh hiểu con hơn.
Một giáo viên gần học sinh hơn.
Một tập thể lớp đoàn kết hơn.
Một em có hoàn cảnh khó khăn được tiếp thêm động lực.
Một phong trào có thêm người tham gia.
Những thay đổi nhỏ ấy cộng lại sẽ tạo thành một môi trường giáo dục tích cực.

Buổi chia sẻ của diễn giả Nguyễn Quốc Vương về vai trò của việc đọc sách hưởng ứng Ngày sách và văn hoá đọc Việt Nam
Các em học sinh rất hào hứng tham gia
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi một học sinh trước đây rất rụt rè chủ động giơ tay phát biểu. Tôi nhớ ánh mắt của một em học sinh khi nhận được sự động viên. Tôi nhớ những cuộc trao đổi với phụ huynh từ chỗ lo lắng, băn khoăn đến khi cùng giáo viên tìm được hướng giải quyết cho con. Và tôi nhớ cả những lúc nhà trường, gia đình và địa phương cùng chung tay vì một học sinh.
Những khoảnh khắc ấy giúp tôi hiểu rằng công việc của người giáo viên không chỉ là dạy chữ.
Chúng tôi còn gieo niềm tin.
Có thể hôm nay một học sinh chưa nhận ra giá trị của một bài học về trách nhiệm công dân. Nhưng nhiều năm sau, khi đứng trước một lựa chọn trong cuộc sống, em biết điều gì nên làm và điều gì không nên làm, thì bài học ấy đã thực sự có ý nghĩa.
Có thể hôm nay một em học sinh chưa tự tin đứng trước lớp. Nhưng nếu được trao cơ hội, được động viên và được tôn trọng, em có thể trở thành một người trẻ mạnh dạn, trách nhiệm và biết đóng góp cho cộng đồng.
Có thể hôm nay một em học sinh còn khó khăn về điều kiện học tập. Nhưng nếu phía sau em có nhà trường, gia đình và cộng đồng cùng quan tâm, em sẽ hiểu rằng mình không đơn độc.
Với tôi, đó là thành quả lớn nhất.
Tôi không coi mình là người làm nên những điều lớn lao. Tôi chỉ là một giáo viên Giáo dục công dân tại Trường THCS Trần Phú, mỗi ngày cố gắng làm tốt hơn một chút công việc của mình.
Nhưng tôi tin rằng phía sau mỗi sự tiến bộ của một học sinh luôn có bóng dáng của nhiều người.
Có người thầy kiên trì.
Có gia đình đồng hành.
Có Ban Giám hiệu tạo môi trường.
Có tập thể nhà trường sẻ chia.
Có sự lãnh đạo, định hướng của Đảng ủy.
Có sự phối hợp, tạo điều kiện của chính quyền địa phương.
Có sự chung tay của cộng đồng.
Và có một niềm tin chung rằng những đứa trẻ hôm nay chính là những công dân của quê hương ngày mai.
Dân vận khéo không ở đâu xa.
Nó bắt đầu từ một ánh mắt biết lắng nghe, một lời nói chân thành, một bàn tay đưa ra đúng lúc.
Nó bắt đầu từ lớp học.
Từ người thầy.
Từ Ban Giám hiệu nhà trường.
Từ mỗi gia đình.
Từ sự quan tâm của Đảng ủy, chính quyền phường Bình Thuận.
Từ mỗi học sinh.

Sự quan tâm của Đảng uỷ, chính quyền Phường Bình Thuận dành cho thầy trò trường THCS Bình Thuận
Và từ niềm tin rằng nếu chúng ta cùng nhau gieo những hạt giống tốt đẹp hôm nay, ngày mai chúng sẽ trở thành những công dân biết sống trách nhiệm, biết yêu thương và biết đóng góp cho quê hương Tuyên Quang.Đó cũng là cách tôi lựa chọn để thực hiện “Dân vận khéo” – bằng chính công việc, trách nhiệm và tình yêu dành cho học trò của mình; bằng sự phối hợp giữa nhà trường, gia đình và địa phương; bằng niềm tin rằng mỗi học sinh đều có thể tiến bộ nếu được lắng nghe, được tôn trọng và được trao cơ hội.
Bởi suy cho cùng, dân vận khéo không chỉ là vận động để mọi người cùng làm một việc tốt, mà còn là tạo ra niềm tin để mỗi người tự nguyện trở thành một phần của việc tốt ấy.
Và ở Trường THCS Trần Phú, hành trình ấy được bắt đầu từ những điều rất nhỏ – từ mỗi tiết học, mỗi học sinh, mỗi gia đình, từ sự tận tâm của người thầy, sự định hướng của Ban Giám hiệu và sự quan tâm, đồng hành của Đảng ủy, chính quyền phường Bình Thuận.
Tất cả cùng gặp nhau ở một điểm chung: vì học sinh, vì nhà trường và vì tương lai của quê hương Tuyên Quang.
Đó chính là cách những hạt giống niềm tin được gieo xuống mỗi ngày.

Trao phần thưởng cho các em học sinh có thành tích xuất sắc năm học 2025-2026
Tất cả vì các em học sinh thân yêu

Trao phần thưởng cho các em học sinh có thành tích xuất sắc năm học 2025-2026
Tất cả vì các em học sinh thân
Thực hiện: Trường THCS Trần Phú